Old Friends from Bien Hoa

Sinh sống và làm việc toàn thời gian ở Saigon, nhưng với Biên Hoà, cách Saigon ~30 km, thì mình vẫn có một vài kỷ niệm ngắn ngủi khi chạy xe máy đến đây.

Quay trở lại khoảng thời gian 2019, thời điểm mình đã làm ở Ki Saigon được vài tháng; có một nhánh nhỏ cho những dự án thiên về crafting thủ công, sản phẩm bằng gỗ, với tên gọi là Reborn của sếp Kumkum Fernando. Mình được sếp khi ấy cho phép xách xe máy đi chụp lại hoạ tiết những ô cửa sổ cũ khi đi trên đường, có thể đi bất cứ đâu, cuối ngày chạy về lại Saigon tổng kết xem đã ghi nhận được bao nhiêu.

Nhà có cái máy Nikon cũ đời 2008 được họ hàng bên “Mỹ” tặng, may sao có cái lens to nên có thể zoom thấy gần khi đứng từ xa, vậy là mình quyết định lén lấy và lên đường đi đến Biên Hoà.

Những ô cửa bạn đang thấy là số ít mình chụp lại được. Có khi là vô tình lướt qua mắt và quành xe lại để chọn một góc nhìn nào đó rõ ràng nhất, có ô cửa nằm bên trong bốt công an nên xin đi phép chụp, từ ngôi nhà bỏ hoang, hoặc bên hông của tiệm tạp hoá mà nhìn đoán vẫn mang phong thái dáng dấp xưa. Mỗi ô cửa đều được mình ghi lại địa chỉ để về trình bày lại cho sếp, phục vụ cho dự án tái tạo sản phẩm nghệ thuật cửa sếp.

Điều thú vị là khi quay lại, một số ô cửa mình không còn nhìn thấy nữa, đã nhường chỗ cho những ngôi nhà mới. Và để nhớ về những người bạn ấy, mình quyết định ghi nhớ chúng vào những mẫu tem thử, với gam màu lấy cảm hứng từ ánh nắng buổi trưa và bóng mát dưới cái mấy dù ở xe bán nước khi dừng lại dọc đường.

Mỗi chuyến đi ngắn, mỗi phần việc được giao thì mình luôn nhớ và trân trọng những cơ hội, cũng như khám phá thêm những góc nhìn về việc vì sao sếp lại cho mình đi như vậy? Sau này tự ngộ ra, vì những gì mình phát tín hiệu quay những hình chụp, video, hoặc kiểu thiết kế mình yêu thích, sếp cũng một phần nhận ra. Đó là điểm mình thấy hay.


(English version) I live and work full-time in Saigon, but I still have a few brief memories of Bien Hoa, a city about 30 km away, from the times I rode my motorbike there.

Back in 2019, I had only been working at Ki Saigon for a few months. There was a small branch dedicated to handcrafted projects and wooden objects called Reborn, run by my boss, Kumkum Fernando. One day, he let me take my motorbike out to photograph patterns from old window grilles I came across on the streets. I could go pretty much anywhere, then ride back to Saigon at the end of the day and see how many I had managed to collect.

At home, I had an old Nikon from 2008 that a relative in the usa had given us. Luckily, it came with a big lens that could zoom in quite well from a distance. So I picked it up and set off for Bien Hoa.

The windows you see here are just a few of the ones I managed to photograph. Sometimes one would catch my eye as I rode past, and I would turn the bike around to find the clearest angle. One was inside a police station, so I had to ask for permission to photograph it. Others belonged to abandoned houses, or sat quietly on the side of a small grocery shop, still carrying traces of an older time. I noted down the address of each one so I could bring them back to my boss as references for his project.

What I found interesting was that when I returned later, some of these windows were no longer there. They had made way for new houses. So, as a way of remembering these old friends, I decided to preserve them as a small series of experimental stamps, using colors inspired by the midday sun and the shade beneath the umbrella of a roadside drink cart where I stopped along the way.

I tend to remember and appreciate these small trips and little assignments. They also make me wonder why my boss chose to send me on them in the first place. Looking back, I think the things I naturally gravitated towards through my photographs, videos, or the kind of design I liked were signals he could somehow pick up on too. I find that quite interesting.



 ‘Có Lương Là Có Niềm Vui’                  ‘Có Lương Là Có Niềm Vui’                  ‘Có Lương Là Có Niềm Vui’                  ‘Có Lương Là Có Niềm Vui’                  ‘Có Lương Là Có Niềm Vui’                  ‘Có Lương Là Có Niềm Vui’                  ‘Có Lương Là Có Niềm Vui’